Ăn uống.
Loài hữu tình trong cõi Dục phải nhờ ăn uống để nuôi thân, tức là dùng 3 pháp: hương, vị, xúc làm thể của thức ăn, ăn uống vào bụng để nuôi dưỡng các căn.
Phật Địa Kinh Luận 1 (Ðại 26, 295 thuợng), ghi: “ Giữ gìn thân không cho hoại dứt và nuôi lớn thiện pháp, gọi đó là Thực (thức ăn).
Có 2 loại thức ăn :
1. Ngũ đạm thực : Cơm, đậu, cốm, thịt, bánh.
2. Ngũ tước thực : Rễ, cọng, lá, hoa, trái.
Theo luận Ma-đắc-lặc-già, trong khi ăn, mỗi miếng ăn phải quán niệm, cứ giới hạn ăn 3 muỗng là một miếng. Muỗng thứ nhất thầm tưởng : “Nguyện đoạn tất cả các điều ác”; muỗng thứ hai thầm tưởng : “Nguyện tu các điều thiện”; muỗng thứ ba thầm tưởng : “Các thiện căn đã tu, hồi hướng cho chúng sinh, đều trọn thành Phật đạo”.
Loài hữu tình trong cõi Dục phải nhờ ăn uống để nuôi thân, tức là dùng 3 pháp: hương, vị, xúc làm thể của thức ăn, ăn uống vào bụng để nuôi dưỡng các căn.
Phật Địa Kinh Luận 1 (Ðại 26, 295 thuợng), ghi: “ Giữ gìn thân không cho hoại dứt và nuôi lớn thiện pháp, gọi đó là Thực (thức ăn).
Có 2 loại thức ăn :
1. Ngũ đạm thực : Cơm, đậu, cốm, thịt, bánh.
2. Ngũ tước thực : Rễ, cọng, lá, hoa, trái.
Theo luận Ma-đắc-lặc-già, trong khi ăn, mỗi miếng ăn phải quán niệm, cứ giới hạn ăn 3 muỗng là một miếng. Muỗng thứ nhất thầm tưởng : “Nguyện đoạn tất cả các điều ác”; muỗng thứ hai thầm tưởng : “Nguyện tu các điều thiện”; muỗng thứ ba thầm tưởng : “Các thiện căn đã tu, hồi hướng cho chúng sinh, đều trọn thành Phật đạo”.










